This site is under development, some of the functionalities may not work properly.
B0430e076df89618fd36a8a73d16ee5f85be07f7

CUỘC CHIẾN "TÌNH-TIỀN": THẬT GIẢ LẪN LỘN

By Lawr Vn July 11, 2017


Với 8 ngày xét xử vào thời điểm cuối tháng 6/2017 vừa qua, cuộc chiến tình – tiền giữa đại gia Cao Toàn Mỹ (“ông Mỹ”) và hoa hậu Trương Hồ Phương Nga (“Phương Nga”) đã thu hút sự chú ý rất lớn từ dư luận. Tuy nhiên, dư luận vẫn còn thiếu một cái nhìn “tổng quan” về các tình tiết của vụ án, và từ thực tế đó, bài viết sau đây sẽ cố gắng mang đến một bức tranh tổng thể về những “điểm nóng” của vụ án này.

Sơ lược nội dung vụ án

Sau 3 năm kể từ ngày quen biết nhau qua mạng xã hội, Phương Nga nói với ông Mỹ về việc mình có thể mua nhà giá rẻ hơn thị trường nhờ mối quan hệ trong ngành địa ốc. Phương Nga và ông Mỹ đã có nhiều lần giao dịch. Cụ thể:

  1. Tháng 10/2012, thông qua tài khoản của Nguyễn Đức Thùy Dung (bạn Phương Nga, người bị truy tố với vai trò đồng phạm giúp sức) (“Thùy Dung”), ông Mỹ chuyển cho Phương Nga 6 tỷ đồng để Phương Nga mua nhà cho ông ở quận 5 với giá rẻ hơn thị trường gần tới 2 tỷ đồng. 
  2. Sau đó, với lý do căn nhà tại quận 5 đã bị mua mất và để bù lại cho chuyện này, vào ngày 29/4/2013, Phương Nga ký tiếp thỏa thuận với ông Mỹ để mua một căn nhà ở quận 2 chỉ với giá 16,5 tỷ đồng trong khi giá trị thị trường là 20 tỷ. 
  3. Tuy nhiên, căn nhà tại quận 2 cũng không mua được, Phương Nga lại giới thiệu một căn nhà khác ở quận 1 với giá tương đương để thay thế. Đến ngày 4/11/2014, ông Mỹ chuyển đủ số tiền 16,5 tỷ đồng cho Phương Nga. Như 2 lần trước, Phương Nga viết giấy biên nhận nhận tiền và cam kết bàn giao nhà, giấy tờ cho ông Mỹ.

Hơn một tháng sau, ông Mỹ nhiều lần gọi điện cho Phương Nga đòi lại tiền vì phát hiện không có căn nhà nào ở quận 1 như Phương Nga đã nói. Đến tháng 8/2014, ông Mỹ gửi đơn tố cáo Phương Nga và Thùy Dung kèm các bằng chứng liên quan đến cho cơ quan chức năng. Hai bị can trong vụ án bị cáo buộc là đã lên kế hoạch làm giả giấy tờ mua bán nhà khớp với số tiền 16,5 tỷ đồng. 
Không chỉ dừng lại ở đó, cáo trạng còn cho thấy Phương Nga đã thuê người giúp việc và ông Nguyễn Văn Yên vào vai người bán nhà. Lữ Minh Nghĩa (bạn trai Thùy Dung) còn làm giả di chúc của chủ nhà, để lại tài sản cho ông Yên. Nhóm này bị cáo buộc làm giả giấy tờ việc ông Yên không đồng ý bán nhà và trả lại 16 tỷ đồng cho Phương Nga và Thùy Dung. Không chỉ vậy, cáo trạng còn xác định Phương Nga và Thùy Dung còn làm giả biên nhận, chữ ký theo đó xác định rằng họ đã trả lại cho ông Mỹ tổng cộng 16,5 tỷ đồng và có người làm chứng giả. Tuy nhiên, đến tháng 9/2015, người được thuê làm chứng đã khai nhận toàn bộ sự việc với cơ quan điều tra.

Những “điểm nóng” pháp lý

1. Hợp đồng “tình ái” không có giá trị pháp lý

Mấu chốt của vụ án đó là giải mã bản chất số tiền 16,5 tỷ đồng này đến từ tiền mua nhà giá rẻ hay tiền ông Mỹ trả cho hợp đồng “tình ái” có thời hạn 07 năm giữa ông Mỹ và Phương Nga?

Trong bản cáo trạng mới nhất, cơ quan tiến hành tố tụng kết luận không đủ cơ sở xác định có bản hợp đồng “tình ái”. Do đó, chúng tôi tạm đặt ra giả thiết rằng nếu hợp đồng “tình ái” này là có thật, thì liệu rằng hợp đồng này có giá trị pháp lý hay không?

Về bản chất, hợp đồng dân sự là sự thoả thuận giữa các bên về việc xác lập, thay đổi hoặc chấm dứt quyền, nghĩa vụ dân sự (Điều 388 Bộ luật Dân sự 2005). Như vậy, phải chăng các bên có thể thỏa thuận như thế nào cũng được? Xin thưa là không, một giao dịch dân sự muốn có hiệu lực thì nó phải thỏa mãn đầy đủ các điều kiện theo Điều 122 Bộ luật dân sự 2005, bao gồm:

a) Người tham gia giao dịch có năng lực hành vi dân sự;

b) Mục đích và nội dung của giao dịch không vi phạm điều cấm của pháp luật, không trái đạo đức xã hội; và

c) Người tham gia giao dịch hoàn toàn tự nguyện.

Như vậy, nếu hợp đồng “tình ái” này có tồn tại thì thực chất đây là việc mua, bán dâm. Hợp đồng đó không những vi phạm pháp luật, mà còn làm băng hoại đạo đức xã hội, trái với thuần phong, mỹ tục của dân tộc. Nói cách khác, hợp đồng “tình ái” này không có giá trị về mặt pháp lý.

Theo đó, khi hợp đồng vô hiệu thì các bên khôi phục lại tình trạng ban đầu, hoàn trả cho nhau những gì đã nhận. Nếu hiểu theo cách này thì số tiền 16,5 tỷ mà ông Mỹ chuyển cho bị cáo Phương Nga có thể hoàn trả được vì nó là tiền; tuy nhiên, khoảng thời gian 07 năm mà Phương Nga phục vụ cho nhu cầu “tình ái” của ông Mỹ trong hợp đồng (nếu có) sẽ phải hoàn trả như thế nào? Phải chăng là cũng sẽ được quy đổi bằng tiền để tính?

Chúng tôi nhận thấy, nếu phía Phương Nga dùng luận điểm này để “đánh” thì sẽ không hiệu quả và không hợp lý, bởi lẽ để chứng minh giá trị thiệt trong 07 năm mà Phương Nga phục vụ cho nhu cầu “tình ái” của ông Mỹ sẽ khá “khó” để chứng minh, và nếu có chứng minh được thì số tiền đòi thiệt hại phải làm sao cho khớp với con số 16,5 tỷ cũng là một vấn đề.

2. Quyền “im lặng” liệu có lặng im

Thứ hai, vụ án này gây chú ý dư luận bởi việc bị cáo Phương Nga đã cương quyết thực hiện quyền im lặng trong hai ngày đầu xét xử. Thực ra, quyền “im lặng” đã được công nhận một cách gián tiếp tại Điều 15 của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2015. Cụ thể:

“Điều 15. Xác định sự thật của vụ án

Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan có thẩm quyền tiến hành tố tụng. Người bị buộc tội có quyền nhưng không buộc phải chứng minh là mình vô tội.

…”

Hiểu một cách đơn giản, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có quyền tự chủ về việc khai báo. Những gì bất lợi, họ có thể không buộc phải khai báo cũng như không buộc phải nhận mình có tội trước cơ quan tiến hành tố tụng hình sự. Đồng thời, họ cũng không buộc phải dùng lời nói để chứng minh mình vô tội; thay vào đó, việc chứng minh sẽ được thực hiện bởi cơ quan điều tra. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng việc sử dụng quyền “im lặng” này có thể gây bất lợi bởi nó sẽ làm mất đi cơ hội để Hội đồng xét xử hiểu và làm rõ những sai phạm trong quá trình lấy lời khai của cơ quan điều tra (nếu có). Có thể, việc dùng quyền “im lặng” của Hoa hậu Phương Nga chỉ là một bước trong “kế hoạch” gây chú ý dư luận, lợi dụng sức mạnh truyền thông, nhằm đẩy vụ án lên cao trào. Khi đến thời điểm thích hợp, bị cáo Phương Nga lại chuyển sang “đòn đánh khác”. Điều này cũng đã được minh chứng, khi đến ngày xét xử thứ ba (26/06/2017), Phương Nga đã quyết định khai báo, không giữ im lặng nữa.

3. Nhân chứng “bí ẩn” vẫn là một “ẩn số”

Nhân chứng Mai Phương sở dĩ được gọi là “bí ẩn” sỡ dĩ lời khai quan trong của các bị cáo, bị hại lẫn nhân chứng đều liên quan tới người này. Sau nhiều lần không xuất hiện tại các phiên xử, chỉ đến khi tòa quyết định ký lệnh yêu cầu lực lượng công an dẫn giải, nhân chứng này mới đến tòa. Ngoài ra nhân chứng được coi là “bí ẩn” này còn tạo ra một ca tố tụng “hiếm có” từ trước tới giờ; đó là, nhân chứng ngồi cách ly trong phòng kín để trả lời thẩm vấn và đối chất và không ghi hình. Thực ra, quyền này của người làm chứng đã được ghi nhận tại Điều 66.3(b) của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự 2015. Cụ thể:

“Điều 66. Người làm chứng

3. Người làm chứng có quyền:

b) Yêu cầu cơ quan triệu tập bảo vệ tính mạng, sức khoẻ, danh dự, nhân phẩm, tài sản và quyền, lợi ích hợp pháp khác của mình, người thân thích của mình khi bị đe dọa;

…”

Qủa thật, thân thế của người làm chứng Nguyễn Mai Phương vẫn còn là một “ẩn số” và chúng tôi cho rằng “ẩn số” này cũng sẽ dần dần được hé lộ về sau.

4. Bằng chứng mới - “thư thông cung bằng nilon”

Khi dự luận đã bắt đầu chú ý nhiều hơn cũng chính là lúc cần phải đẩy vụ án lên cao trào, đó là việc “thư thông cung” viết trên nilon được đưa ra. Khai báo trước tòa, bị cáo Thùy Dung và bạn trai Lữ Minh Nghĩa đều thừa nhận có sự thông cung từ bên trong lẫn bên ngoài vào trại giam. Nội dung trao đổi giữa Lữ Minh Nghĩa và Thùy Dung đó là việc dặn Dung ăn uống đầy đủ, không được khai những thứ linh tinh, không được đề cập tới mối quan hệ của Phương Nga và ông Mỹ... Cán bộ đưa thư và nhận thư tên Nghĩa và được Lỹ Minh Nghĩa xác nhận là do bà Mai Phương giới thiệu.

Hệ quả, Tòa đã nhận định đây là những lời khai có ảnh hưởng rất lớn đến vụ án nên đã yêu cầu bị cáo Dung và Nghĩa phải cam kết và chịu trách nhiệm trước pháp luật về những lời khai này. Lúc này, “đòn đánh” tiếp theo được phía Phương Nga và Thùy Dung đưa ra, đó là gửi đơn kiến nghị thay đổi biện pháp ngăn chặn từ “tạm giam” sang “cấm đi khỏi nơi cư trú”. Qủa thật, bước đi này là hợp lý và hoàn toàn có hiệu quả sau khi các bước trên đã được thực hiện.

Như vậy, nếu nhìn nhận toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối của vụ án thì đây dường như là những miếng đánh “liên hoàn” có sự chuẩn bị từ trước của phía Phương Nga và Thùy Dung; tuy nhiên, những miếng đánh này sẽ chỉ có hiệu quả khi thu hút được sự “đồng cảm” của dư luận và truyền thông. Sự thật thế nào thì có lẽ chỉ những người trong cuộc mới biết, những gì chúng ta đang nghe hay đang thấy cũng chưa hẳn đã là sự thật, đó có thể chỉ là những “kỹ thuật” của các bên để nhằm đạt được kết quả tốt nhất cho mình trong vụ án này mà thôi. Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng trong vụ án này, Phương Nga và Thùy Dung khó mà có thể “vô tội” được; dĩ nhiên, việc xác định có tội hay không hoàn toàn thuộc vào Hội đồng xét xử và dựa trên các chứng cứ của vụ án. Cho nên, chúng tôi xin kết bài bằng một câu ngắn gọn, đó là “hạ hồi phân giải”.

 



 

Tags:


Default avatar
By Lawr Vn
Licensed for years

Comments 0

Please Login or Register to Submit Comment